Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Rể Nghèo Thành Tỷ Phú

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
  3. Chương 31: Lâm Hàn, anh có bất ngờ không?

Chương 31: Lâm Hàn, anh có bất ngờ không?

Ông chủ của công ty Hạo Vũ chính là Nguỵ Vũ, người theo đuổi Dương Lệ lúc trước, cũng coi như là tình địch của Lâm Hàn.

Tuy Lâm Hàn không phải người xấu nhưng cũng không phải là thần thánh. Đương nhiên, anh không thể vô duyên vô cớ kiếm cho Nguỵ Vũ năm triệu tệ này.

“Vâng, cậu chủ Lâm. Vậy khoản tiền này tôi để ở đây trước. Có vấn đề gì thì cứ gọi cho tôi nhé”, Lý Cường ở đầu dây bên kia nói.

“Được”.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Hàn tới công ty.

“Tin tốt đây!”

Trong cuộc họp buổi sáng, trước toàn thể công ty, Châu Nguyệt Nguyệt tuyên bố:

“Thị trường Bệnh viện Nhân Dân đã thuộc về chúng ta. Hôm nay, thiết bị trị liệu do công ty chúng ta sản xuất đã nhập kho của Bệnh viên Nhân Dân rồi!”

“Thật sao?!” .

“Tốt quá rồi, Bệnh viên Nhân Dân chính là một miếng thịt béo bở!”

“Có thể gặm được khúc xương cứng này đủ để thấy công ty chúng ta có năng lực mạnh đến thế nào!”

“Cuối năm lại được thưởng thêm rồi!”

Mọi người bàn tán xôn xao, vui mừng phấn khởi.

“Có thể nắm được thị trường này là do sự nỗ lực của toàn thể nhân viên trong công ty. Không có đồng tâm hợp lực của tất cả mọi người thì có lẽ chúng ta không đạt được thành công như hôm nay!” Châu Nguyệt Nguyệt nói tiếp.

“Đúng vậy. Nhưng tôi cảm thấy Lâm Hàn là người bỏ ra nhiều công sức nhất”, một đồng nghiệp nói: “Dù sao hợp đồng cũng là do anh ta ký được”.

“Hả?”

Châu Nguyệt Nguyệt cau mày: “Tiểu Thành, anh nói câu này không đúng. Nếu không có sự cố gắng của chúng ta chạy đông chạy tây làm nền từ trước thì có thể ký được hợp đồng này không?”

“Lâm Hàn vừa mới vào làm ngày đầu tiên, may mắn được giao việc này nên mới ký được hợp đồng”.

“Đúng vậy. Nếu hôm đó công ty cử tôi đi thì tôi cũng ký được!”

“Chẳng qua Lâm Hàn may mắn thôi!”

Mấy người đồng nghiệp nhao nhao lên phản bác tiểu Thành.

Thấy thái độ quyết liệt của mọi người, tiểu Thành cúi đầu, không dám nói câu nào.

“Để chúc mừng niềm vui lớn này, tổng giám đốc của chúng ta đã quyết định, hôm nay mời mọi người đến nhà hàng Thuý Hồ ăn cơm! Ăn mừng một bữa!”, Châu Nguyệt Nguyệt lại nói tiếp.

“Nhà hàng Thuý Hồ?”

Nghe thấy cái tên này, ánh mắt mọi người đều sáng lên.

“Nhà hàng Thuý Hồ là nhà hàng sang trọng bậc nhất ở thành phố Đông Hải, tôi chưa từng được tới đó!”

“Nghe nói bưng bê ở đó lương một tháng cũng tám, chín ngàn còn cao hơn lương của chúng ta!”

“Thế mà lại có may mắn được đến nhà hàng Thuý Hồ ăn cơm!”

“Thật đáng mong đợi!”

“Nói thật, tôi cũng rất mong đợi. Từ trước đến nay tôi chưa từng đến nơi cao cấp như thế”, Châu Nguyệt Nguyệt nói:

“Được rồi. Mọi người bắt đầu đi thôi. Xe chở nhân viên chờ ở dưới lầu rồi!”

“Ok!”

Mọi người xuống lầu thì đã thấy ba chiếc xe Buick bảy chỗ chở nhân viên đang chờ sẵn. Sau khi lên xe thì đám người mới phát hiện không đủ chỗ ngồi mà thừa ra một người đang đứng bên đường.

Mà người thừa ra đó chính là Lâm Hàn.

“Lâm Hàn, tổng giám đốc đã dặn dò là anh lái Ngũ Lăng Hoành Quang mà đi”, Châu Nguyệt Nguyệt kéo rèm xe xuống, mở miệng chọc ghẹo:

“Dù sao, chiếc xe kia đã tặng cho anh rồi, anh không dùng thì rất lãng phí”.

“Trưởng phòng Châu, nơi cao cấp như sơn trang Thuý Hồ mà Lâm Hàn lái Ngũ Lăng Hoành Quang đến đó thì người giữ cổng sẽ cho vào sao?”, trong xe có đồng nghiệp chế giễu hỏi.

“Tôi cũng không biết”.

Châu Nguyệt Nguyệt lắc đầu, nói: “Lâm Hàn, nhanh lên nhé. Nơi cao cấp như Thanh Trúc các của sơn trang Thuý Hồ thì có khi cả đời anh mới có một cơ hội lần này đến đó ăn cơm thôi. Anh phải nắm cơ hội này cho thật chặt, đừng bỏ lỡ!”

Vừa nói xong, ba chiếc xe Buick rít lên mà đi.

Sau khi xe nhân viên đi rồi, Lâm Hàn mới gọi xe đến sơn trang Thuý Hồ.

Nửa tiếng sau, Lâm Hàn đã đến nhà hàng Thuý Hồ. Anh thản nhiên đi theo đường cũ mà vào.

“Chào mừng quý khách đến với nhà hàng Thuý Hồ! Lần này, quý khách đã đặt trước phòng bao nào rồi ạ?”, nhân viên phục vụ đi tới nhiệt tình chào hỏi.

“Cô quen tôi sao?”

Lâm Hàn bất ngờ nhìn nhân viên phục vụ.

Cô ta đang mặc đồng phục màu tím, đôi chân dài lộ ra ngoài làm nổi bật thân hình gợi cảm.

“Vâng, anh là người có tiếng như vậy, sao tôi có thể không biết ạ!”, nhân viên phục vụ cười nói.

“Tôi đã xem video về anh trai Rolls-Royce rất hot trên mạng. Hai ngày trước chính anh là người ngồi trên chiếc Rolls-Royce biển số 99999 đó từ nhà hàng chúng tôi đi ra nên tôi cũng đã được biết một chút về anh ạ!”

“Tuy rằng trên mạng không chụp được rõ, nhưng bóng lưng của anh ngày đó vẫn in đậm trong lòng tôi! Hơn nữa nghe nói anh còn có thể đánh guitar, thật sự là đa tài đa nghệ…”

Nói đến đây, ánh mắt nhân viên phục vụ sáng lấp lánh như sao.

Lâm Hàn bất đắc dĩ khẽ cười, nói: “Tôi đến phòng bao Thanh Trúc các”.

“Thanh Trúc các?”, nhân viên phục vụ hơi bất ngờ, Thanh Trúc các là phòng bao kém nhất của nhà hàng Thuý Hồ. Cô ta không ngờ Lâm Hàn sẽ đặt phòng Thanh Trúc các.

Tuy nói là phòng kém nhất nhưng so với những cửa hàng khác thì phòng đó đã có chất lượng rất cao rồi.

“Phòng đó là công ty tôi đặt”, Lâm Hàn giải thích nói.

“Hoá ra là thế, vậy mời anh đi theo tôi!”

Nhân viên phục vụ lập tức đưa Lâm Hàn đến Thanh Trúc các. Những đồng nghiệp khác đã tới từ sớm rồi.

“Ồ, Lâm Hàn đến rồi!”, Châu Nguyệt Nguyệt mở miệng: “Tôi sợ anh lái Ngũ Lăng Hoành Quang đến đây thì nhà hàng không cho vào nên đã chuẩn bị ra ngoài đón mà anh đã vào rồi. Nhanh ngồi xuống đi!”

Châu Nguyệt Nguyệt chỉ vào chỗ ngồi ở góc trong cùng.

Lâm Hàn đi đến chỗ đó ngồi xuống. Món ăn đã bày ra đầy bàn, đều là những món ăn đắt đỏ, súp yến bào ngư, kỳ nhông om tương, bánh cuốn vàng, gà nướng…

Mùi hương của đồ ăn toả ra khắp nơi khiến ai cũng muốn nhanh chóng được thưởng thức. Màu sắc của chúng cũng rất đẹp mắt và hấp dẫn.

Châu Nguyệt Nguyệt và những người khác đều không cưỡng nổi giơ điện thoại lên chụp vài bức đăng lên mạng xã hội.

“Ấy, Lâm Hàn, anh không chụp ảnh để đăng lên trang cá nhân sao?”

Có đồng nghiệp thấy Lâm Hàn ngồi im một chỗ thì tò mò hỏi.

Thời buổi này, vừa lên mâm là phải chụp ảnh, thế mà Lâm Hàn lại chẳng làm gì thế này thì rất hiếm gặp.

“À, chắc là lần đầu tiên đến nhà hàng Thuý Hồ, nhìn thấy nhiều đồ ăn đắt đỏ thế nên bị doạ sợ rồi”.

Châu Nguyệt Nguyệt vừa chụp ảnh vừa chế giễu nói:

“Chọn bừa một món ở đây cũng nhiều tiền hơn lương một tháng của anh ta. Hơn nữa anh ta như thế này, nếu chụp ảnh đăng lên trang cá nhân thì mấy người bạn kia có tin là Lâm Hàn đến nhà hàng Thuý Hồ ăn cơm hay không?”

“Nói cũng đúng!”

Mấy đồng nghiệp kia gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Thật sự, một bữa ở nhà hàng Thuý Hồ ít cũng phải năm, sáu mươi ngàn, đến cả cô ta cũng chỉ dám chụp ảnh chứ không dám đăng lên trang cá nhân.

Nếu để bạn bè biết một bữa ăn năm, sáu mươi ngàn chắc chắn sẽ phát điên lên.

“Lâm Hàn, không đăng lên trang cá nhân thì anh cũng chụp vài bức đi!”, Châu Nguyệt Nguyệt mở chức năng chỉnh sửa ảnh, vừa sửa ảnh vừa nói:

“Những món ăn này có lẽ là những món ăn ngon nhất trong đời anh đấy!”

“Không cần đâu”, Lâm Hàn lắc đầu.

“Trời ôi, đồ ngốc”, Châu Nguyệt Nguyệt trợn trắng mắt.

“Chào mọi người!”

Một giọng nói vang lên.

Ngoài cửa có một người đàn ông bước vào.

Người đến mặc một bộ vest, dáng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuồn trong lớp quần áo đầy gợi cảm, chứng tỏ anh ta thường xuyên luyện tập và chăm chút vẻ ngoài. Kiểu đàn ông như thế này rất có sức hút với bất kỳ cô gái nào.

Người đó chính là Nguỵ Vũ!

“Tổng giám đốc Nguỵ đến rồi!”

“Chào tổng giám đốc Nguỵ!”

Các nhân viên đều đứng lên chào sếp lớn.

“Mọi người ngồi xuống đi!”, Nguỵ Vũ ra hiệu cho mọi người ngồi xuống. Anh ta tự đi đến ghế chủ toạ, ánh mắt nhìn đến Lâm Hàn, cười nói:

“Lâm Hàn, có phải anh rất bất ngờ, tổng giám đốc của anh lại là tôi, thiết bị trị liệu Hạo Vũ là công ty do tôi thành lập?”

Châu Nguyệt Nguyệt khinh thường nhìn Lâm Hàn. Cô ta biết, Lâm Hàn là tình địch của Nguỵ Vũ.

Trước đây Nguỵ Vũ che dấu rất kỹ, không để lộ ra thân phận. Bây giờ bỗng nhiên xuất hiện, Châu Nguyệt Nguyệt muốn nhìn vẻ kinh ngạc, khó xử và ngượng ngập trong ánh mắt của Lâm Hàn.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5769 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5293 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5023 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4602 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4528 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4483 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter